Gieo mầm khát vọng
Trong môi trường Quân đội, tăng gia không chỉ là nhiệm vụ thường xuyên mà còn là một nội dung rèn luyện quan trọng đối với mỗi học viên.
Với tôi, một tân học viên Trường Sĩ quan Lục quân 1 lần đầu rời xa gia đình, bước vào thực hiện nếp sống kỷ luật nghiêm ngặt, chưa từng nấu cơm hay cầm cuốc, xẻng thì buổi tăng gia đầu tiên là trải nghiệm thực sự.
Nhát cuốc đầu tiên rụt rè, đất chỉ được xới nhẹ rồi bật ngược lại, khiến tay tôi tê rần. Những nhát sau khá hơn, nhưng luống đất vẫn không ngay hàng thẳng lối. Nhìn sang bên cạnh, đồng đội đã vào việc từ lúc nào. Người cuốc đất, người nhổ cỏ, người lên luống, người gieo hạt. Mỗi người một việc, nhịp nhàng, dứt khoát. Tiếng cuốc chạm đất đều đều, chắc nịch. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo, nhưng không ai chùn tay.
![]() |
| Ảnh minh họa: hc.qdnd.vn |
Nhìn đồng đội, tôi tự nhủ phải làm cho bằng được. Điều chỉnh lại tư thế, đứng vững chân, dồn lực đều hai tay, nhát cuốc sau gọn hơn nhát trước. Đôi bàn tay quen cầm bút giờ phồng rộp, rát bỏng, nhưng tôi không dừng lại, bởi tôi hiểu rằng: Đã khoác trên mình bộ quân phục, không có chỗ cho sự ngại ngùng hay bỏ cuộc.
Khi tiếng còi kết thúc công việc vang lên, tôi đứng nhìn luống rau của tổ mình. Đất đã tơi, hàng lối thẳng hơn, hạt giống nằm yên trong từng rãnh nhỏ. Thành quả giản dị nhưng khiến ai cũng thấy nhẹ người. Tối đến, dưới ánh đèn phòng học, nhìn đôi bàn tay rộp đỏ, đau buốt, tôi không còn thấy xót mà thấy tự hào. Đó là dấu vết của lao động, của những ngày đầu làm quen với cuộc sống người lính.
Những buổi tăng gia sau, tôi không còn lúng túng. Việc nặng chia nhau, việc khó cùng làm. Trên khu tăng gia, khoảng cách giữa những học viên đến từ nhiều miền quê dần được xóa nhòa. Chúng tôi hiểu nhau hơn qua từng nhát cuốc, từng giọt mồ hôi, từng lời động viên ngắn gọn nhưng ấm áp. Tinh thần đồng đội hình thành từ những điều rất giản dị như thế.
Tăng gia giúp chúng tôi có thêm nguồn thực phẩm bảo đảm đời sống, nhưng quan trọng hơn, đó là môi trường để rèn luyện tác phong quân nhân: Kỷ luật, trách nhiệm, chịu khó và bền bỉ. Từ những luống rau xanh, tôi hiểu rằng người lính trưởng thành không chỉ trên thao trường huấn luyện mà còn trong từng công việc đời thường.
Giờ đây, mỗi lần cầm cuốc ra khu tăng gia, tôi không còn là tân binh bỡ ngỡ của ngày đầu. Trong tôi đã hình thành một ý nghĩ rõ ràng: Làm tốt từ việc nhỏ, rèn mình từ việc khó. Những hạt giống hôm nay dần bật mầm trong đất, cũng như khát vọng của người lính trẻ đang được vun đắp từng ngày-khát vọng cống hiến, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ, xứng đáng với màu xanh áo lính và môi trường Trường Sĩ quan Lục quân 1.
















